VÀI THÁNG KHÔNG BÁN ĐƯỢC HÀNG, BẠN CÓ THẤY NẢN…? Gần hết tháng 7 rồi, vậy là …

VÀI THÁNG KHÔNG BÁN ĐƯỢC HÀNG, BẠN CÓ THẤY NẢN…?

Gần hết tháng 7 rồi, vậy là hơn nửa năm Dương lịch trôi qua và cũng gần 4 tháng sau kỳ nghĩ Tết, có người bán được, có người không. Có người suy nghĩ ngày mai ăn gì, có người đang đi du lịch và mang ít quà đặc sản về. Có người đã nhận thông báo lên chức, có người đang đọc tus timviecnhanh, có người ngày ngày đi gặp khách, có người loay hoay làm sao để người khác nghe điện thoại của mình trên 3p…
Bạn làm nhưng không ra kết quả tốt, khác với việc bạn không làm nên không ra kết quả gì…
Đó là nghề-nghiệp. BĐS là một nghề, không phải ai cũng có sự nghiệp. Nhưng nếu bạn dừng lại, bạn có nhớ….

Mùa mưa đã bắt đầu, những tiếng sấm, những ánh chớp ngoài trời làm tôi nhớ về ngôi nhà nhỏ thời còn bé. Những lúc mưa thế này, cả nhà tôi phải chạy đôn chạy đáo tìm chỗ hứng dột. Đó là một khoảng thời gian kỷ niệm mà tôi không quên được. Đây là thứ làm ta buồn khi nhớ lại…không phải những kỷ niệm đâu…đó là nghèo.

Lớn lên, những suy nghĩ thoát nghèo luôn thôi thúc tôi, tôi không ngừng tìm những cô việc có thu nhập cao hơn, ổn định hơn,…cũng để gia đình tôi thêm bình an hơn. Và tôi đã đến với nghề BĐS như bao anh chị em khác.

Bước vào nghề như tay mơ, không có kiến thức gì ngoại trừ ít ỏi kinh nghiệm từ việc cho vay tài chính, tôi bắt đầu bằng việc tìm kiếm khách hàng. Tôi không salephone, tôi đi trực dự án. Đây là kênh thế mạnh bởi tôi còn trẻ, còn khỏe, còn đi rong ruổi trên mọi nẻo đường. Tôi có khách đầu tiên sau 2 tháng trực khắp các dự án công ty đang bán. Quản lý của tôi đã giúp tôi có những đồng tiền đầu tiên để giải quyết những khó khăn. Tôi rất biết ơn chị.

Dần, tôi mở rộng kênh tìm kiếm khách, tôi salephone lúc người khác trực, lúc họ phát tờ rơi, và tôi ra trực khi họ mệt, họ thấy nắng quá hoặc họ về đón con. Có những khi mệt chứ, nhưng nhớ lại cảnh gia đình nghèo lúc nhỏ, nhớ về những ngày mưa bão, ăn không no, mặc không ấm, tôi lại không thể dừng lại. Và rồi, tôi bỗng thấy dùng sức làm việc không thể tồn tại mãi được, vì gia đình sau này sẽ chiếm lấy khoảng thời gian và bòn rút sức khỏe của bạn.

Như bao anh chị khác, tôi tìm đến công nghệ, tìm đến các giải pháp online để tìm khách, và dần nguồn khách đã ổn định, thu nhập giúp tôi có mái nhà an toàn hơn, bình an hơn.

Ai trong chúng ta cũng đều có những kỷ niệm thời thơ ấu, có người vui, có người buồn, và chúng ta bắt đầu với nghề đều như nhau cả, từ con số 0 mà thôi. Vậy nên, cứ đi tiếp, hành trình này hơn nhau là ai viết con số to hơn ở trước số 0 bắt đầu đó, chứ chả ai viết được số âm cả.

Mùa bão về rồi, hãy nhớ lại gia đình chúng ta, nhớ lại mái nhà ở quê còn chưa lợp, nước vẫn dột, gió lùa vào lạnh buốt vai mẹ,…

#tamsunghemoigioi
#reviewbds



Source