“Bố Mẹ Đừng Ở Đây Nữa Ra Thị Trấn Sống Với Vợ Chồng Con Đi” Đó là câu nói mà bố …

“Bố Mẹ Đừng Ở Đây Nữa Ra Thị Trấn Sống Với Vợ Chồng Con Đi”
Đó là câu nói mà bố mẹ mình mỗi lần về thăm ông bà lại nói vì muốn đưa ông bà ra ra thị trấn sống cùng, vì cuộc sống bên bìa rừng tách biệt khu dân cư của ông bà thiếu thốn nhiều quá, ngôi nhà tranh đã cũ, thiếu điện, nước sạch,
Nhưng câu trả lời của ông bà vẩn là “không” vì ông bà không muốn rời xa nơi đây, thích cuộc sống yên tĩnh, tiếc đất, tiếc vườn, tiếc ao bỏ hoang không ai chăm sóc. Đó là ngôi nhà của ông bà mình tuy đơn sơ nhưng với ông bà nó là ngôi nhà đầu tiên khi hai ông bà về chung 1 nhà, là ngôi nhà mà những đứa con của ông bà được sinh ra, nó gắn liền với quà nhiều kỷ niệm của ông bà nơi đây, nên ông bà chẳng muốn rời xa, cũng chẳng muốn sửa chữa nhiều, ông bà chỉ muốn sống mộc mạc như vậy, trồng lúa, làm vườn, nuôi cá, trồng rau, nuôi gà, tự túc về cuộc sống, rồi đại dịch 2019, và sau 1 lần ông ốm, mình quyết định từ bỏ tất cả công việc ở Hà Nội để xin bố mẹ về sống cùng ông bà, thời gian đầu có hơi vất vả nhưng rồi cũng quen với mọi công việc, có mình về ở cùng ông bà vui hơn, cười nhiều hơn, chỉ khi ta sống chậm lại ta với cảm nhận được những điều yêu thương, vì biết đâu một ngày nào đó những yêu thương này sẽ chẳng thể còn được nữa.
Cảm ơn Nghiện Nhà đã kết nối câu chuyện của mình tới mọi người







Source